Dự án YAT B2B – Liệu có nên ngừng phát triển?

Đăng bởi
Ký sự
28/07/2021 10:00 am

Trước tiên cám ơn bạn nào đang đọc bài viết này. Mình là Alex, người sáng lập, bài viết này là vài dòng trải lòng về dự án. Nếu bạn nào thường theo dõi YAT thì cũng nắm sơ sơ bên mình phân phối áo thun trơn cho các đại lý và bán áo thun in. Có một thời gian mình từng viết về máy in và phân tích ngành in, và cũng có kha khá fan theo dõi và website này cũng là cảm hứng cho các bạn mạnh dạn đầu tư mua máy in. Bên cạnh đó, mấy cái thứ in ấn ấy cũng lôi mình vào một số rắc rối từ các … chủ xưởng in vì… mình phân tích thẳng quá họ sợ ảnh hưởng doanh nghiệp họ.

Tuy nhiên vài tháng gần đây mình ít cập nhật và gần như không nghiên cứu về lĩnh vực in ấn, thiết kế hình in hoặc áo thun, vải vóc các loại nữa. Ảnh hưởng từ dịch bệnh cúm Tàu rất rõ rệt, ngày thời điểm mình viết bài viết này, xưởng mình đang bị đóng, kho hàng đang niêm phông, văn phòng thì khóa, và shipper thì bị cản trở lưu thông. Nói cho đơn giản: Mày tiêu rồi!

Mẫu thiết kế vi diệu này bán khá chạy, nó từng cứu nguy cho mình lúc mình được mời đi ăn nhà hàng sang chảnh ở Q1. Lúc ấy mặc cái áo thun trơn bần hết chỗ nói, mặc cái hình này vô cứ như thằng ăn chơi ở xử Phù Tang ấy.

Nhưng sự thật nó không phải vậy!

Mình không còn sự nhiệt huyết và hào hứng về các chủ đề này. Mặc dù thời điểm bây giờ thì cũng đâu khác gì thời điểm mình mới tham gia vào ngành, cứ ngu ngu ngơ ngơ, không biết gì đi tìm từng xưởng in. Mình có viết chi tiết này trong bài Đi tìm chiếc áo thun tốt nhất Việt Nam. Mọi thứ không còn như xưa nữa.

Mục tiêu ban đầu mình nhảy vào việc bán áo thun và áo in là vì tiền, sau đó đam mê đến.

Trước khi làm áo thun thì mình cũng nổi tiếng chút xíu ở mảng du lịch (www.dulichbui.vn), và có giai đoạn lượt truy cập ở website này cao đến nổi mà server mình quá tải và phải đóng tạm thời để mua thêm băng thông. Đó là những năm tháng tuổi trẻ, cứ đi và viết thôi, đâu cần nghĩ đến tiền. Nhưng qua đến áo thun, tiền là thứ gây áp lực với mình nhất, bạn bè mình bằng lứa ai cũng lần lượt thành công đầy đủ gia đình, còn mình lại lẹt đẹt làm lại từ đầu. Mình tự áp lực cần phải làm việc gấp 3-4 lần, kiếm tiền phải nhanh lên. Nhưng đó là trò chơi không tự lượng sức mình.

Không có khái niệm tự động hóa ở Việt Nam

Mình đã từng viết, mục tiêu mình tìm đến áo thun là áo thun in, mình cứ nghĩ đơn giản ở nước ngoài chỉ cần thiết kế upload lên hệ thống là xong, nghệ sĩ tha hồ sáng tác, tiền tự chảy vào túi. Nhưng, bán áo thun ở Việt Nam mình phải làm tất cả: tự tìm cái áo thun tốt, tự thiết kế hình in, tự tìm xưởng in, tự giám sát chất lượng, tự đóng gói và đôi khi tự giao hàng, và cuối cùng là tự chăm sóc khách hàng hậu giao dịch.

Việt Nam giống như thời đồ đá của ngành công nghiệp in áo. Mình chỉ muốn tập trung một phần trong giai đoạn đó thôi, để được rảnh đầu làm được nhiều sản phẩm hay hơn, nghệ hơn,… nhưng rốt cuộc mình phải làm tất cả các khâu.

Vì dòng chảy nghề thì mình càng dấn sâu vào thì phát triển mối quan hệ và ngách càng nhiều, và việc phát triển thành nhà phân phối áo thun cho Gold Rhino là tất yếu. Đơn giản là linh động làm ăn kiểu Việt Nam thôi.

Đơn hàng in 1000 áo, phải vác mặt tới tận xưởng giám sát, vừa làm vừa run.

Gold Rhino – sản phẩm tốt và… chỉ thế thôi

Trong các đối tác, mình ưu ái nhất là Gold Rhino, mình đã gắn bó với đơn vị này từ lúc họ chỉ có một cái cửa hàng nhỏ xíu, đi qua nhiều cột móc sự kiện, trở thành một thương hiệu áo thun trơn có tiếng đôi chút. Nói chung ở thị trường thì cái áo của hãng này tương đối tốt và ổn nhất. Tuy nhiên chỉ có thế.

Sau từng ấy năm, họ dậm chân tại chỗ, không tiến lên, không lùi lại, kinh doanh kiểu an toàn nhất có thể. Đỉnh điểm sau một cuộc thay máu lớn nhất từ lúc thành lập, doanh nghiệp này có một hướng phát triển tương đối tươi sáng hơn. Nhưng còn rất mơ hồ. Lưu ý: đến bây giờ Gold Rhino vẫn chưa có một cái website chính thức chỉnh chu.

Vai trò của mình là đối tác chiến lược, đã tham gia và đóng góp nhiều chất xám và sản phẩm hữu hình hỗ trợ họ như thiết kế bao bì, tổ chức quản lý, tìm kiếm khách hàng và lôi kéo nước ngoài. Quá nhiều yếu tố khách quan và chủ quan, mình phải tiêu tốn khá nhiều thời gian và tiền của để đánh đổi.

  • Khó khăn khi phải vận hành việc kinh doanh áo in với quá nhiều công đoạn rườm rà.
  • Cạnh tranh không lành mạnh nội bộ của các đại lý với nhau.
  • Thiếu trung thực và ma mãnh đặc tính của người Việt.
  • Hoàn toàn không có sự hỗ trợ cụ thể về tài chính và môi trường để phát triển R&D.

Mình hoặc bất kì nhà đầu tư thiên thần, quỹ mạo hiểm có muốn đổ vốn vào dự án thì cũng nhận ra một điều, muốn phát triển mạnh và gặt được nhiều tiền, YAT sẽ không thể kinh doanh và làm việc như hiện tại. Cộng với việc dịch bệnh dừng hoạt động, mình có thời gian suy nghĩ nhiều hơn, xem xét cả quá trình phát triển dự án.

Mở rộng những lĩnh vực mới

Đến lúc này, mình đã nghiên cứu nhiều lĩnh vực mới, thiên về cái gì mình yêu thích, và không yêu cầu những chỉ tiêu lớn lao bất khả thi nữa. Ví dụ như:

Cái này ban đầu mua về bán lại, nhưng sau một hồi mân mê thì thằng chủ lấy xài luôn. Đồ đẹp quá mình nên xài bán uổng lắm.
  • Nighthawk – chuyên trang dành cho nam giới, chủ đề quân sự, tactical, sinh tồn,… nhiều nội dung thảo luận “thế nào là một anh đàn ông đúng nghĩa”, thường chỉ thiên về kỹ năng và ứng biến. Đặc biệt không cái chỉ các ông các chiêu đi phỉnh gái đâu, có nhiều thằng đang làm rồi.
  • DLB – mình hồi sinh là và đổi nội dung và thêm link tiếp thị vào.
  • VFR – dự án này về sức khỏe, nấu ăn, kiến thức cây cỏ hoa lá, nói chung là cái gì thuộc về thiên nhiên. Nói cho vui thì giờ vì dịch bắt ở nhà nên mình từ không biết gì có thể sáng tác món ăn cho đêm nay được rồi. Dĩ nhiên có cách kiếm tiền từ mấy cái này.
  • Creative – vốn dĩ dự án này ngoài dự kiến. Nó lại là một thất bại từ quá trình hợp tác với Gold Rhino. Mình biến nó thành một sản phẩm website về nghệ thuật, cuối cùng chả biết thế nào mình lún mấy món trò chơi từ bé xíu, và phát hiện ra một ngành kinh doanh tiềm năng và to lớn về sau.
  • WP – cái này vốn là công ty, nhưng để không chán quá, mình làm nội dung miết giờ nó thành một trang thiên về kiến thức kinh doanh.

Nên dừng hay không?

Trước giờ mình ít có bỏ dự án nào, trừ phi dự án của người khác, còn cái mình tạo ra thì nó sẽ luôn sống dai lắm. Nhưng tương lai sẽ không còn chăm chút vào YAT nữa, mình không muốn sân si và lấn sân vào lãnh vực này thêm. Ai cho mình dở cũng được, chỉ cảm thấy lúc này nó không phù hợp với mình. Có cả thế giới tự do để khám phá. Biết đâu lại tìm được cái gì hay ho mang được nhiều niềm vui và tiền bạc hơn.

Còn với áo thun hả, phát triển thế nào được khi anh suốt ngày cứ bị kéo xuống cái ao đầy bùn chứ. Cần phải thay đổi, thay đổi lớn.

Hình này chả liên quan đến nội dung, thêm vào cho đẹp. Để có tấm hình vi diệu này là sự kết hợp mối quan hệ có từ thời làm DLB, Naturix đến YAT và cả đồ chơi từ Nighthawk
Trở lên Trên ▲
Chia sẻ cảm nghĩ
Thảo luận0



    Trở lên Trên ▲
    Liên kết được đề xuất
    Xem tất cả